Làm sao để sống chung với bệnh mãn tính khi vai trò làm mẹ và làm con đang bị đe dọa?
Tôi là một người mẹ đơn thân 42 tuổi, vừa mới phát hiện mình mắc bệnh tiểu đường tuýp 2 cách đây 6 tháng. Từ khi có chẩn đoán, tôi cảm thấy cơ thể mình như một chiếc lốp xe bị xì hơi – mệt mỏi triền miên, tay chân run rẩy sau mỗi bữa ăn, và đặc biệt là cơn đói cồn cào xuất hiện bất chợt ngay cả khi tôi vừa ăn xong. Tôi đã cố gắng tuân thủ chế độ ăn kiêng nghiêm ngặt theo hướng dẫn của bác sĩ, nhưng mỗi lần nhìn thấy gia đình nhỏ của tôi (con gái 10 tuổi và mẹ già 70 tuổi) thưởng thức những món ăn mà tôi không thể động vào, tôi lại thấy lòng mình như bị xé toạc.
Gần đây, tôi bắt đầu có những cơn hoảng loạn vào ban đêm – tim đập nhanh, khó thở, và nỗi sợ hãi vô hình rằng căn bệnh này sẽ cướp đi khả năng chăm sóc con gái tôi. Tôi không dám nói với ai về điều này vì sợ con bé lo lắng, nhưng thực tế là tôi đang vật lộn với cảm giác tội lỗi mỗi khi phải nhờ mẹ già giúp đỡ việc nhà.
Tôi đã thử thiền và tập yoga, nhưng tâm trí tôi cứ quay cuồng với những câu hỏi: 'Liệu tôi có đủ khỏe để nuôi con đến khi nó trưởng thành?', 'Nếu tôi ngã bệnh, ai sẽ chăm sóc mẹ và con tôi?'. Tôi biết mình cần sự trợ giúp về mặt tâm lý, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Liệu có cách nào để tôi có thể chấp nhận căn bệnh này mà không đánh mất niềm tin vào bản thân, đồng thời vẫn giữ được sự bình tĩnh để làm mẹ và làm con?