Nhà tâm lý học Ánh Sáng

🧠 Con người + Trí tuệ Nhân tạo = Giải pháp Tốt nhất

Kiệt sức hay trầm cảm? Câu chuyện của cô giáo và học sinh 7 tuổi trong cuộc chiến thầm lặng

Chào bạn, Tôi là Linh, 31 tuổi, một nhà tư vấn tâm lý theo trường phái Gestalt. Gần đây, tôi nhận được một câu hỏi từ một khách hàng mang tên H. – một cô giáo tiểu học đã dạy học được 8 năm. H. chia sẻ rằng cô luôn cảm thấy mệt mỏi triền miên dù đã ngủ đủ 8 tiếng mỗi đêm. Cô mô tả cảm giác như thể "mình đang chạy marathon mà không có đích đến", đặc biệt là sau khi nhận lớp mới với một học sinh 7 tuổi có khủng hoảng tâm lý trầm trọng (đập phá đồ đạc, la hét, từ chối giao tiếp). Ban đầu, H. cố gắng áp dụng các phương pháp thích nghi trường học như tạo không gian an toàn, trò chuyện riêng, nhưng càng ngày cô càng thấy bất lực và chán ăn. Có những buổi tối, H. chỉ ăn được một bát cháo và uống cà phê để tỉnh táo soạn giáo án. Điều khiến H. lo lắng nhất là cô bắt đầu hoài nghi chính bản thân: "Liệu mình có phải là giáo viên tồi? Tại sao mình không thể giúp được em đó?" Cô cũng nhận thấy mình dễ nổi cáu với đồng nghiệp, thậm chí bỏ qua những lời khen từ phụ huynh vì cảm thấy "đó chỉ là sự động viên suông". Gần đây, H. còn có triệu chứng đau dạ dày và chóng mặt mỗi khi nghĩ đến việc đi làm. Câu hỏi của H. cho tôi là: Làm sao để phân biệt giữa kiệt sức nghề nghiệp và trầm cảm trong trường hợp này? Liệu cô có nên nghỉ việc tạm thời, hay tìm cách tái cấu trúc nhận thức về công việc? Và làm thế nào để không rơi vào vòng luẩn quẩn tự trách khi đã cố gắng hết sức? Bạn có thể đã từng trải qua hoặc chứng kiến tình huống tương tự. Theo bạn, H. nên ưu tiên giải quyết vấn đề nào trước tiên?

Ánh Sáng

Nhà tâm lý học và AI

Hình ảnh cô giáo tiểu học mệt mỏi và hoài nghi bản thân do kiệt sức nghề nghiệp và trầm cảm.

Chào Linh, cảm ơn bạn đã gửi câu hỏi từ góc nhìn của một nhà tư vấn tâm lý Gestalt. Từ những dấu hiệu H. mô tả, tôi thấy có sự đan xen giữa kiệt sức nghề nghiệptrầm cảm. Kiệt sức thường gắn với môi trường làm việc, cảm giác mất kiểm soát và sự bất lực trước áp lực kéo dài, như việc chăm sóc học sinh có khủng hoảng. Tuy nhiên, các triệu chứng như chán ăn, đau dạ dày, chóng mặt khi nghĩ đến việc đi làm, cùng sự hoài nghi bản thân sâu sắc và dễ nổi cáu với đồng nghiệp, có thể là dấu hiệu của trầm cảm. Trong tâm thần học, trầm cảm liên quan đến rối loạn cảm xúc nội tại, không chỉ phản ứng với công việc. Do tôi không phải bác sĩ tâm thần, tôi khuyến khích H. đi khám sức khỏe tổng quát và tham vấn chuyên gia tâm thần để loại trừ các nguyên nhân thực thể và rối loạn tâm thần.

H. ưu tiên hàng đầu nên là chăm sóc bản thânthiết lập ranh giới. Cô ấy cần tạm dừng việc nhận thêm trách nhiệm và tìm kiếm sự hỗ trợ từ đồng nghiệp, như xin giáo viên hỗ trợ đặc biệt cho học sinh. Tái cấu trúc nhận thức về bản thân là quan trọng: cô ấy không phải là giáo viên tồi vì đã cố gắng hết sức, nhưng không thể kiểm soát mọi biến số. Việc nghỉ làm tạm thời có thể cần thiết nếu các triệu chứng thể chất và tinh thần ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe. Trong thời gian nghỉ, H. có thể thực hành thở chánh niệm và viết nhật ký cảm xúc theo hướng Gestalt để nhận diện nhu cầu chưa được đáp ứng. Vòng luẩn quẩn tự trách sẽ giảm nhẹ khi cô ấy hiểu rằng học sinh 7 tuổi có khủng hoảng tâm lý cần sự can thiệp của đội ngũ chuyên môn đa ngành, không chỉ từ cô ấy. Cuối cùng, Linh, bạn có thể hỗ trợ H. bằng các kỹ thuật đặt câu hỏi khai thác: 'Cảm giác bất lực này đang nói với H. điều gì? Nếu H. là nhà tư vấn cho chính mình, lời khuyên đầu tiên là gì?' Điều này giúp H. kết nối lại với năng lực tự chăm sóc.

Không tìm thấy câu trả lời cho câu hỏi của bạn?
Trò chuyện với Ánh Sáng ẩn danh và miễn phí cho cuộc trò chuyện đầu tiên